Bạn Cùng Bàn Là Chồng Tương Lai
4
“Hạ Thư, cô đừng có mà hối hận. Cô thừa biết giữa cô với một đứa nghèo khó cách biệt lớn thế nào mà!”
“Chuyện giữa tôi với chồng tôi thì không cần anh phải lo.”
Tôi lườm cậu ta, làm bộ lấy bài tập ra định làm.
Nhưng mấy bài này tôi thực sự không hiểu tí nào.
Có khi Kỳ Tự hiểu thì sao?
Tôi nghiêng đầu nhìn sang cậu ấy.
Ánh sáng ngoài hành lang hắt qua cửa sổ chiếu đúng lên khuôn mặt nghiêng nghiêng của cậu.
Khóe miệng cậu ấy dường như không còn mím chặt như lúc nãy.
Thậm chí còn hơi nhếch lên một chút.
Tôi bưng lên từ ngăn bàn một túi lớn snack:
“Làm ơn mà Kỳ Tự, anh tuyệt nhất luôn đó, dạy em làm bài đi mà, em muốn thi vào cùng một trường với anh.”
“Gu em chọn đồ ăn tốt lắm, mấy món này đều là Hạ Thư tinh chọn, ngon lắm luôn đó!”
“Làm ơn làm ơn nhaaaa~”
Kỳ Tự đỏ mặt quay đi, nhưng bàn tay đã đưa ra trước mặt tôi:
“Biết rồi.”
Tôi cười tít mắt:
“Kỳ Tự tuyệt vời nhất!”
13
Tan học rồi, tôi vẫn thấy lo.
Lo Kỳ Tự vì chuyện của ba mình mà đi tìm bọn kia gây sự.
Mồm miệng bẩn thì bị đánh là đáng, nhưng nghĩ đến cảnh bọn chúng đánh trúng người Kỳ Tự là tôi không nuốt trôi nổi.
Kỳ Tự đi được hai bước rồi dừng lại.
“Sao em cứ đi theo tôi?”
“Cuối tuần nhà em không có ai nấu cơm... Em muốn qua nhà anh ăn ké một bữa, ăn no xong còn có thể ăn thêm—”
Câu nói của tôi tắc nghẹn giữa chừng.
Miệng chạy trước, não đuổi không kịp.
Suýt nữa bị coi là biến thái rồi.
Kỳ Tự liếc tôi một cái:
“Tùy em.”
Nhà Kỳ Tự rất giản dị, nhưng sạch sẽ và gọn gàng.
“Chú ơi, cuối tuần nhà cháu không có ai, cháu muốn qua ăn ké.”
“Được chứ được chứ, cháu đợi chú đi mua ít thịt!”
“Không cần đâu chú!” – Tôi vội gọi với theo – “Dạo này cháu đang giảm cân, không ăn thịt đâu ạ, ăn rau là được rồi, vừa xanh vừa khỏe mạnh!”
Khi ăn cơm, tôi múc một bát đầy ú ụ.
Đang tuổi ăn tuổi lớn, gặp được bầu không khí gia đình như vậy, ăn uống đương nhiên ngon miệng.
Tôi vừa nhai cơm vừa nói:
“Chú ơi, cháu ghen tị với Kỳ Tự ghê á, được chú ở bên cạnh như vậy. Còn cháu ngày nào cũng chỉ có một mình, buồn lắm.”
Ánh mắt cha Kỳ Tự cong cong thành nếp nhăn vui vẻ:
“Nếu cháu không ngại thì rảnh cứ qua đây chơi nhé, chú nhìn cháu là thấy vui rồi. Con gái xinh xắn hoạt bát như cháu đúng là bù trừ với Tiểu Tự.”
“Tuyệt quá! Vậy cháu ở lại đây hai ngày được không ạ?”
Ông hơi lưỡng lự:
“Phòng khách nhà chú đang chất nhiều đồ, dọn dẹp xong thì vẫn ở được... nhưng mà cháu có quen không?”
“Với lại chỗ này sóng điện thoại yếu lắm, điện thoại cũng chậm lắm đấy.”
Tôi lắc đầu:
“Không sao đâu ạ! Ở nhà cháu một mình suốt ngày cầm điện thoại cũng thấy chán. Mà ở đây Kỳ Tự còn có thể dạy cháu làm bài nữa!”
Hai ngày cuối tuần đó, tôi mặt dày ở lại nhà Kỳ Tự ăn chực uống ké.
“Kỳ Tự, sáng nay chú nói anh phải nấu bữa sáng cho em đó nha~”
“Kỳ Tự, em không làm được bài này~”
“Kỳ Tự, Kỳ Tự...”
Cha Kỳ Tự quý tôi.
Kỳ Tự lại rất nghe lời cha.
Tính qua tính lại, tức là... Kỳ Tự cũng quý tôi.
Tối Chủ nhật, Kỳ Tự chuẩn bị quay lại trường.
Tôi cũng cùng cậu ấy rời đi.
“Chú ơi, sau này cháu sẽ thường xuyên đến thăm chú nha, chú nhớ giữ gìn sức khỏe đó ạ!”
14
Kỳ Tự đeo hai cái cặp trên lưng.
“Đoạn này hơi khó đi, ra đến ngã ba là bắt được xe rồi.”
Tôi đi theo sau lưng Kỳ Tự:
“Không cần bắt xe đâu, đi xe buýt cũng được mà!”
Cậu ấy quay đầu nhìn tôi:
“Em còn đi nổi không?”
“Tất nhiên là nổi chứ, đừng coi thường em. Em lợi hại lắm đó—ấy?”
Kỳ Tự bất ngờ ngồi xổm xuống trước mặt tôi, ra hiệu tôi leo lên.
“Gót chân em bị trầy rồi.”
Cậu ấy vừa nói, tôi mới cảm thấy gót chân đau âm ỉ thật.
Chắc không phải do đường mà là vì đôi giày này đi không vừa chân.
“Nếu em leo lên lưng anh thì có bị xem là bánh bèo yếu đuối không?”
“Không.”
Vậy thì em không khách sáo nữa.
Lưng của Kỳ Tự khi mười tám tuổi chưa rộng như lúc hai mươi lăm.
Nhưng vẫn khiến người ta thấy yên tâm.
“Kỳ Tự, anh tốt nhất trên đời.”
15
Sáng thứ Hai, không biết ai đã báo cáo chuyện giữa tôi và Kỳ Tự lên trường.
Giờ ra chơi, tôi bị gọi lên văn phòng.
Và cuối cùng, tôi lại được gặp mẹ ruột của mình – bà Hạ.
Vừa thấy tôi, bà ấy không nói không rằng giơ tay tát thẳng một cái.
Cả nửa bên mặt tôi bỏng rát như bị thiêu.
“Ba mẹ cực khổ kiếm tiền không phải để con yêu đương nhăng nhít lúc học lớp 12 đâu! Con học cái thói ở đâu ra vậy? Tưởng chỉ là không ngoan thôi, ai ngờ cuối tuần còn dám mò tới nhà người ta! Con nhìn lại mình đi, còn giữ được chút đoan trang nào của con gái không? Sau này ai còn dám lấy con?”
Tôi ôm mặt, bật cười:
“Chưa hỏi rõ đầu đuôi sự việc đã vội phán tội, mẹ sợ phải phí thời gian cho em đến thế à?”
“Còn nữa, chẳng phải em giờ chẳng có ai cần hay muốn sao?”
Tôi nhìn khuôn mặt xa lạ trước mặt, cười lạnh:
“Mẹ với ba em ly hôn từ lâu, mỗi người đều có gia đình riêng. Có ai trong hai người từng muốn có em đâu?”
Tay bà ấy run khẽ:
“Sao con biết?”
Cảm giác nghẹn đến không thở nổi đó... đời trước tôi đã nếm đủ rồi, một lần là quá đủ.
Ánh mắt bà ta lộ rõ vẻ hoang mang.
Không biết là sợ tôi đau lòng vì biết sự thật, hay sợ tôi sẽ đòi hỏi, làm ầm lên với bà ta.
“Yên tâm đi, em sẽ không làm phiền mẹ. Nhưng tương tự, em cũng mong mẹ đừng can thiệp vào bất kỳ quyết định nào của em.”
“Được thôi.”
Bà Hạ tức giận đập cửa bỏ đi.
Văn phòng lại rơi vào im lặng.
Thầy Trương thở dài, giải tán đám học sinh hóng hớt đang bu quanh cửa:
“Hạ Thư, về lớp học đi.”
Chưa kịp tới cửa lớp, Giang Thàm đã đuổi theo:
“Hạ Thư!”
“Hạ Thư, đứng lại!”
Tôi quay đầu, đầy mất kiên nhẫn:
“Giang Thàm, có chuyện gì?”
Cậu ta cau mày giải thích:
“Chuyện gia đình em, trước đây anh không biết...”
“Vậy nên giờ anh muốn xin lỗi? Là vì đã báo chuyện em với Kỳ Tự, hay là xin lỗi vì những lời nói xấu trước kia?”
“Anh sẽ bù đắp cho em. Giờ cả lớp đều biết chuyện nhà em rồi, hay là tụi mình cùng chuyển trường nhé? Dù ba mẹ em không cần em, thì anh vẫn sẽ ở bên em.”
Đời trước.
Cậu ta cũng nói như thế.
Khi tôi tưởng mình đã nắm được cọng rơm cứu mạng, thì trong lễ đính hôn, cậu ta lại lật mặt phút chót.
Cậu ta chính là loại người như thế.
Đưa ra quyết định không bao giờ chịu trách nhiệm.
Thay đổi thất thường, chưa từng suy nghĩ kỹ lưỡng.
Tôi khẽ thở dài:
“Không cần đâu, Giang Thàm.”
“Anh có thể xin lỗi, nhưng em cũng có quyền không chấp nhận. Em sẽ không chuyển trường.”
Cậu ta không thể tin nổi:
“Em thật sự thích Kỳ Tự?”
“Ngoài cái mã đẹp ra thì cậu ta có gì xứng với em?”
“Giang Thàm, anh không hiểu đâu.”
Tôi ngẩng đầu lên.
Một bóng dáng cao gầy đang đứng ở cửa lớp.
Kỳ Tự đang đợi tôi.
Cậu ấy nói:
“Vào lớp thôi.”
