Em Không Còn Là Người Giữ Lửa
1
1
Đài trưởng nói với tôi, khóa đào tạo ở nước ngoài mà tôi đã bỏ lỡ năm năm trước, bà ấy lại giúp tôi xin lại được rồi.
Bà hỏi tôi, lần này tôi chọn tình yêu hay sự nghiệp.
Tôi không chút do dự trả lời:
“Sự nghiệp.”
Bà hơi kinh ngạc, nhưng nhớ lại những thay đổi của tôi suốt năm năm qua, cũng chẳng nói thêm gì, chỉ dặn tôi những thứ cần chuẩn bị rồi rời đi.
Bà đi rồi, tôi gọi cho chồng mình – Kỷ Diệc Xuyên.
Chuông reo hơn mười giây, đến lúc tôi gần hết kiên nhẫn, anh mới bắt máy.
“Chuyện gì?”
Giọng Kỷ Diệc Xuyên đã không còn trong trẻo, sáng sủa như trước kia.
Giờ toàn là sự lạnh nhạt và mất kiên nhẫn.
Nhớ hồi còn trẻ, mỗi lần vừa bắt máy, anh đều sẽ nũng nịu một câu “Bảo bối”, rồi dính lấy tôi nói cả nửa ngày trời, sau đó mới hỏi tôi gọi để làm gì.
Còn hiện tại, cái sự lãng mạn, dịu dàng năm xưa đã không còn thấy nữa.
Mọi người đều bảo tôi quá tính toán, ai mà giữ mãi được nhiệt tình như lúc mới yêu.
Nhưng tôi chỉ lắc đầu.
Không chỉ có vậy.
Kỷ Diệc Xuyên thay đổi quá nhiều, thay đổi đến mức tôi chẳng thể diễn tả nổi.
Tôi thở dài, không muốn tiếp tục đào sâu vào những thứ đã vô nghĩa.
Tôi khẽ ho một tiếng, bình tĩnh nói:
“Tháng sau em phải công tác.”
“Có thể đi rất lâu.”
“Rất có khả năng…vài năm tới đều—”
Kỷ Diệc Xuyên cắt ngang tôi:
“Biết rồi. Còn chuyện gì nữa không?”
Anh vội vã muốn cúp điện thoại, và tôi cũng nghe rõ giọng một người phụ nữ bên cạnh anh.
Giọng ấy tôi rất quen – Tống Hy Du.
Cô ta từng xuất hiện rất nhiều lần trong cuộc sống của chúng tôi.
Năm năm trước, cũng chính vì cô ta mà tôi mù quáng muốn kết hôn cho bằng được.
Tôi nhớ hôm cưới, bạn tôi cũng hỏi đúng câu ấy:
“Vì đàn ông mà sự nghiệp cũng không cần luôn à? Không phải nói muốn làm nữ cường sao?”
Tôi khóc như con ngốc:
“Đúng! Tôi không cần gì hết, tôi chỉ muốn Kỷ Diệc Xuyên!”
Hai mươi sáu tuổi, tôi vẫn dại khờ như thiếu nữ.
Trước lựa chọn sự nghiệp hay tình yêu, tôi lao đầu vào tình yêu, khiến con đường đang thăng tiến của mình đứng lại ngay lập tức.
Nhưng tôi không hối hận. Tôi luôn nghĩ, nếu không kết hôn, không có tờ giấy chứng nhận, thì Kỷ Diệc Xuyên sẽ không bao giờ chỉ thuộc về tôi.
Bất kỳ người phụ nữ nào xuất hiện bên cạnh anh, tôi đều không có quyền đuổi đi.
2
Và đúng như vậy — sau khi kết hôn, phụ nữ xung quanh anh ít hẳn, tình cảm của chúng tôi có vài năm êm đềm.
Trước cưới, Tống Hy Du cứ lượn lờ quanh anh với danh nghĩa đàn em cùng trường, quang minh chính đại mập mờ với anh.
Tôi ghen đến phát điên cũng không đuổi được cô ta.
Mãi khi kết hôn xong, cô ta mới lùi vài bước.
Nhưng không được bao lâu, cô ta lại xuất hiện — thực tập ngay tại bệnh viện của Kỷ Diệc Xuyên, dai như gián, đuổi không nổi.
Tôi từ tức giận, đến phẫn nộ, rồi đến suy sụp… cuối cùng biến thành vô cảm, mất năm năm.
Mỗi lần xảy ra chuyện về cô ta, Kỷ Diệc Xuyên luôn kiên nhẫn giải thích:
Tống Hy Du thiên phú cao, là tài năng y học hiếm có, hai người hợp nhau trong chuyên môn nên thường làm việc chung, hoàn toàn không có ý gì khác.
Tôi hiểu anh.
Anh là người rất rõ ràng trong chuyện tình cảm, không dễ động lòng. Ngay cả tôi, anh đã thầm yêu cả cấp ba, lên đại học mới dám nói câu đầu tiên.
Nhưng Tống Hy Du quen anh cũng đã lâu, lại hợp nói chuyện, làm tôi càng bất an.
Vài năm đầu sau cưới, tôi ghen đến mức điên cuồng.
Chỉ cần nghe thấy giọng cô ta, không cần hỏi, tôi sẽ tát thẳng mặt, trước mặt cả bệnh viện.
Bệnh viện phạt cô ta hết lần này đến lần khác, trừ lương, đình chỉ,… đủ thứ, trừ một thứ — đuổi việc.
Có lẽ vì cô ta thực sự có năng lực, bệnh viện không nỡ sa thải.
Thấy cô ta trả giá nhiều, lại được Kỷ Diệc Xuyên giải thích từng chút một, đưa đủ bằng chứng chứng minh bản thân trong sạch, còn mua đồ, xin nghỉ phép đưa tôi đi chơi để dỗ tôi…
Tôi mới tạm yên.
Nhưng hai năm gần đây, có lẽ thấy tôi lơi lỏng, bọn họ bắt đầu âm thầm qua lại.
Tin nhắn có ám hiệu riêng, ca trực cố ý trùng nhau, thẻ chơi cầu lông mua chung một chỗ, giám sát ghi lại mỗi ngày họ đều chơi với nhau một tiếng, cười đến quên trời đất.
Ngay cả ghế phụ trong xe – vốn dành riêng cho tôi – cũng bị thay đổi.
Anh nói con gái đều thích màu hồng nên đổi cho tôi.
Nhưng người thích màu hồng là cô ta.
Tôi thích màu trắng nguyên bản, cũng chẳng ưa mấy cái bùa treo xe hay mùi thơm nồng đó.
Vậy nên, chuyện anh yêu Tống Hy Du – kết luận đã quá rõ ràng.
3
Như trước đây, tôi chắc chắn sẽ tìm cô ta, tát vài cái cho hả giận, rồi bốc phốt đầy mạng xã hội.
Nhưng chẳng hiểu sao — lòng ghen của tôi bỗng biến mất.
Từ năm thứ tư sau cưới, hoàn toàn biến mất.
Thấy họ giả vờ xa cách trước mặt tôi, tôi cũng chẳng cảm xúc gì, chỉ lặng lẽ làm việc của mình.
Bắt gặp họ nhắn tin trong nhà vệ sinh, tôi cũng chỉ lấy khăn rồi đi.
Sự thay đổi đột ngột ấy — tôi gọi là hết yêu.
Ngoài lạnh nhạt, chỉ còn thấy mình thật chậm chạp.
Một tình cảm đáng lẽ nên tỉnh từ lâu, vậy mà tôi phí tận mấy năm.
Vì muốn bám víu vào hôn nhân này, tôi từng ngu ngốc từ bỏ sự nghiệp — tự bước vào nấm mồ hôn nhân.
Kỷ Diệc Xuyên cũng nhận ra sự thay đổi ấy.
Nửa năm trước, anh từng hỏi tôi, hỏi vì sao không ghen nữa, có phải không yêu anh rồi.
Hôm đó tôi trực đài đêm đến sáu giờ sáng, mắt còn mở không nổi, nói gì đến chuyện nặng nề như vậy.
Tôi qua loa: “Yêu chứ. Yêu nhất.”
Rồi ngủ mất.
Anh không hài lòng, kéo tôi dậy bắt trả lời lại.
Nhưng tôi mệt đến mức chẳng mở nổi miệng.
Kể cả khi anh cởi áo, khoe cơ bụng tám múi mà ngày trước tôi mê đến chảy nước miếng…tôi cũng chẳng buồn nhìn thêm giây nào.
Sau lần đó, anh lạnh nhạt với tôi hai tháng, còn cố tình thân mật với Tống Hy Du trước mặt tôi.
Tôi cũng mặc kệ.
Chúng tôi dần học được cách “đối xử lạnh nhạt có qua có lại”.
Vì không còn để tâm chuyện giữ lửa hôn nhân, sự nghiệp của tôi lại nở rộ.
Năm thứ năm trong hôn nhân, tôi thăng chức.
Từ MC khuya, tôi được chuyển sang khung giờ trưa, thu nhập tăng gấp đôi, gấp ba. Tôi trở thành top 5 của đài, nhận thêm nhiều hợp đồng lồng tiếng.
Gần một năm nay, tôi chú tâm sự nghiệp, còn Kỷ Diệc Xuyên – lên chức phó viện trưởng cũng bận tối tăm mặt mũi.
Chúng tôi gần như không về nhà. Có về cũng chỉ chào nhau một câu rồi ai về phòng nấy.
Đừng nói chuyện vợ chồng, ngay cả “nhiệm vụ sinh cháu” mà mẹ chồng giao cũng chẳng ai nhắc.
Hôn nhân này, trong mắt tôi, đã dần bước đến điểm kết thúc.
Tôi nghĩ, nếu tôi đề nghị ly hôn—
Có lẽ Kỷ Diệc Xuyên cũng không phản ứng gì nhiều.
Có thể sẽ lại qua loa một câu:
“Được.”
Nghĩ vậy, tôi mở miệng.
4
“Trước khi đi… chúng ta làm thủ tục ly hôn đi.”
Nói ra rồi, tim tôi vẫn nhói một chút.
Nhưng chỉ một chút.
Rồi nhẹ bẫng.
“Được.”
Đúng như tôi nghĩ.
Kỷ Diệc Xuyên trả lời không chút do dự.
Giống như đã chờ câu này rất lâu.
Không khí giữa chúng tôi chợt trở nên yên tĩnh hoàn toàn.
Một lát sau, anh nói:
“Thứ ba tuần sau nhé. Hôm đó anh nghỉ.”
“Được.”
Lại là im lặng.
Cuối cùng tôi chịu không nổi, chủ động cúp máy.
Ngồi xuống, tôi bắt đầu thở dốc, nước mắt sinh lý chảy ra.
Nói thật… tôi không đau.
Tôi chỉ không cam lòng.
Chúng tôi từng yêu cuồng nhiệt như thế.
Tôi vì anh nà từ bỏ sự nghiệp.
Anh vì tôi mà chống lại gia đình.
Chúng tôi đã trải qua bao thăng trầm, bao khoảnh khắc đẹp đẽ.
Ngay cả khi có người thứ ba xuất hiện, tôi vẫn nghĩ đó chỉ là thử thách của trời.
Tôi từng tin rằng tình yêu của chúng tôi sẽ kết thúc hoàn mỹ:
nuôi một con mèo, một con chó, sinh một trai một gái, con cháu đầy nhà, già rồi thì ngồi cạnh nhau xem mặt trời lặn.
Vậy mà mới năm năm…
Tất cả nhiệt tình đều đã cháy sạch.
