Không Chờ Anh Nữa

Chương 5



Tạ Tuỳ lại chẳng mảy may bận tâm chuyện tôi thèm khát gia tài nhà anh ta:

 

"Em thích thế nào, nghe em hết."

 

Tôi hài lòng, lập tức mở điện thoại tìm mẫu nhẫn cưới.

 

Tạ Tuỳ còn nói thêm:

 

"Với cả anh bận thế này, chẳng có thời gian mà ngoại tình đâu."

 

Tôi mỉm cười:

 

"Chưa chắc đâu, cô thư ký hoa trắng kia không phải ví dụ rõ rành rành à."

 

Tạ Tuỳ bị tôi làm cho nghẹn lời:

 

"Sau này anh đổi sang thư ký nam."

 

Tôi nghiêng đầu nghĩ nghĩ:

 

"Vậy thì sau này có khi tôi lại thành vợ hờ mất."

 

Tạ Tuỳ: "?"

 

Lúc Tiêu Bạch Hoa bước vào văn phòng, tôi lại nghe thấy tiếng quen thuộc:

 

"Chủ nhân, cốt truyện chính đã hiệu chỉnh hoàn tất."

 

Cô ta vẫn giữ nguyên vẻ đáng thương vô tội:

 

"Tổng giám đốc Tạ, xin ngài đừng đuổi em đi. Em thật lòng ngưỡng mộ ngài. Chị Tạ không chứa chấp em thì thôi, em không cần gì cả, chỉ xin được ở bên ngài."

 

Nhưng lần này, Tạ Tuỳ không hề dung túng như trước:

 

"Ngưỡng mộ tôi? Vậy thì qua chi nhánh bên châu Phi rèn luyện mười năm đi. Không cần xuất sắc lắm, chỉ cần tăng trưởng doanh thu ba trăm phần trăm thôi. Trước khi đạt được chỉ tiêu, đừng quay về."

 

Dù hệ thống có lặp lại:

 

"Chủ nhân, cốt truyện chính đã hiệu chỉnh hoàn tất."

 

Tạ Tuỳ vẫn không thay đổi sắc mặt.

 

Tiêu Bạch Hoa khóc lóc chạy ra khỏi văn phòng.

 

Tôi bụm miệng cười:

 

"Đúng là tên tư bản ác ôn, ép người ta đến thế."

 

Tạ Tuỳ thản nhiên:

 

"Đã cầm lương của tôi mà không làm việc tử tế, còn tính giở trò luồn lách à?"

 

Tôi tâm trạng rất tốt, cúi đầu hôn nhẹ lên khóe môi Tạ Tuỳ:

 

"Chồng ơi, mình bàn thêm chuyện này nhé?"

 

Tạ Tuỳ ngước mắt, giọng đầy chiều chuộng:

 

"Em muốn mua gì thì cứ mua, anh có bao nhiêu tiền, em tiêu bấy nhiêu."

 

Nhưng tôi lắc đầu:

 

"Chồng ơi, sau này cho dù có ly hôn, anh cũng đừng tống em vào trại tâm thần nhé?"

 

Tạ Tuỳ: "?"

 

Tôi ấn đầu anh ta xuống:

 

"Anh phải gật đầu!"

 

Anh ta ngoan ngoãn gật đầu.

 

Tôi hôn anh ta một cái nữa:

 

"Được rồi, giờ mới chịu nói."

 

"Chồng ơi, em yêu anh, yêu từ lâu lắm rồi."

 

Tạ Tuỳ mỉm cười:

 

"Anh biết, anh cũng vậy."

 

- Hết -

💖 Góc tâm sự mỏng của bạn beta ~ 💖

Chào mọi người!

Beta truyện này, mình không thu phí, không VIP, cũng chẳng khóa chương. Những gì mình “đổi” chỉ là thời gian, đôi mắt nhức mỏi và vài sợi tóc bạc sớm… để mỗi câu chữ bạn đọc đều tròn trịa và đầy tâm tình.

Nếu bạn thấy truyện đọc ổn, khiến bạn mỉm cười hay thoải mái một chút thôi, thì hãy tặng mình một cái like, một lời bình, hoặc… một ly trà sữa để bé ún cho có sức beta là vui rồi hihi ~ 💛

🥺 Nếu bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi beta truyện thôi chứ chưa làm giàu được từ truyện đâu huhu (ᵕ̣̣̣̣̣̣﹏ᵕ̣̣̣̣̣̣)

EM KHÔNG PHẢI LÀ MEO ĐÂU Ạ!

📌 Tài khoản donate của bé đây ạ:

0372656360

💗 MB bank

Nguyễn Văn Hà

🥺 “Ủng hộ bé nhaaaaaaaaa!!!!~~” 🥺

🥰5k — đủ làm bé vui líu ríu cả buổi trời

🥰 20k — bé cảm động tới mức muốn ôm điện thoại, rồi có khi hứng lên làm luôn bộ truyện mới

🥰50k — tốc độ ra chương của bé sẽ nhanh như mèo thấy hạt🐱💨

🥰 Không ủng hộ — cũng chẳng sao hết! Chỉ cần bạn đừng đọc rồi lặng lẽ biến mất. Một cái tim hay 1 cái cmt thui cũng đủ làm bé ấm lòng cả ngày ~

---

Cảm ơn bạn vì đã đọc đến tận đây.

Và cảm ơn bạn vì đã thương bé, dù chỉ một chút thôi~~

💖 một bé Beta, người chắp vá câu chữ bằng cả trái tim, sống bằng niềm yêu thương của mọi người 💖

Chương trước Chương tiếp
Loading...