Mẫu Thân Của Thái Tử
1
1
Ta: "..."
Ta rất muốn thừa nhận.
Đứa nhỏ kia từ động tác đến thần thái đều giống Chu Thừa Vũ như đúc, nhưng đôi lông mày và mắt lại cực kỳ giống ta. Cộng thêm bộ y phục trên người nó, vốn chẳng phải thứ mà con nhà thường dân có thể mặc nổi.
Trong lòng ta đại khái đã có câu trả lời. Quan sát xung quanh, lại không thấy thị vệ tùy tùng đâu cả.
Ta hơi khom lưng, cố gắng nhìn ngang hàng với đứa nhỏ: "Con đi một mình sao?"
Đứa nhỏ đầy vẻ kiêu ngạo gật đầu: "Lương thái phó cứ lải nhải mãi, ta chê ông ấy phiền phức nên đã cắt đuôi rồi."
Tim ta giật thót một cái. Những năm qua tuy đã rời cung, nhưng chuyện trong cung ta vẫn biết đôi chút. Chu Thừa Vũ rất coi trọng đứa trẻ này, ban tên là Chu Cảnh. Vào ngày nó tròn một tuổi, hắn đã gạt đi mọi lời phản đối mà sắc phong nó làm Thái tử.
Còn vị Hoàng hậu "sinh hạ" Chu Cảnh cũng được Chu Thừa Vũ cưng chiều lên tận trời. Ngoài việc nâng đỡ mẫu tộc của nàng ta, ngày thường trong cung có đồ tốt gì đều chảy hết vào cung Khôn Ninh.
Nay Chu Cảnh xuất hiện ở đây, chẳng lẽ bệnh ngầm của Hoàng hậu đã khỏi, đã có thai rồi sao? Họ rốt cuộc cũng đã có đứa con của riêng mình...
Ánh mắt ta nhìn Chu Cảnh bất giác thêm vài phần thương xót. Ta vội vàng kéo nó vào trong nhà.
Chu Cảnh quan sát nơi ở của ta một lát rồi bắt đầu kêu đói. Ta ôm một bụng nghi hoặc đi nấu cho nó một bát mì, thêm hai quả trứng chần. Vốn tưởng nó đã ăn quen sơn hào hải vị sẽ chê bai đồ ta nấu, nào ngờ, một bát mì bị nó ăn sạch sành sanh.
Dẫu sao cũng mới sáu tuổi, không lâu sau Chu Cảnh đã nằm trên giường ta ngủ thiếp đi. Ta không dám chậm trễ, khóa kỹ cửa rồi tìm đến phủ nha. Sau một hồi nghe ngóng, ta thấy phủ nha không có gì bất thường, cũng không có nhà ai lạc mất trẻ con.
Bất đắc dĩ, ta đành trở về nhà. Nhưng ngay khoảnh khắc đẩy cửa ra, một bóng dáng nhỏ bé đã lao vào lòng ta.
Giọng nói nghẹn ngào của Chu Cảnh vang lên: "Người đi đâu đấy?"
Bị nó ôm chặt như vậy, dựa dẫm như vậy, lòng ta bỗng chốc mềm nhũn.
"Ta... ta ra ngoài mua chút đồ."
Chu Cảnh bấy giờ mới buông ta ra, nhưng vẻ mặt vẫn hầm hầm tức giận.
"Người đừng có nghĩ đến chuyện bỏ rơi ta. Ta biết người không muốn thừa nhận ta là con của người, chỉ muốn tự mình sống những ngày tự do. Nhưng làm gì có ai sinh con ra rồi vứt bỏ không quản chứ, người làm vậy, làm vậy là không đúng!"
Ta cảm thấy hơi đau đầu. Những lời này là ai dạy nó nói vậy?
2
Đêm xuống, Chu Cảnh kéo một góc áo ta không chịu buông. Ta đành phải cùng nó chen chúc trên một chiếc giường.
Có lẽ ban ngày đã ngủ một giấc nên giờ này nó chẳng thấy buồn ngủ chút nào, cứ quấn lấy ta đòi kể chuyện ở trấn Phù Dung. Kể được một lát, thấy Chu Cảnh dần buông lỏng cảnh giác, ta liền hỏi nó làm sao tìm được đến đây. Nào ngờ vừa nhắc đến chuyện này, Chu Cảnh liền nhắm tịt mắt lại bảo buồn ngủ rồi.
Ta nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nhỏ nhắn của nó, bất giác gương mặt ấy chồng khít lên một gương mặt khác. Chu Thừa Vũ, đó là cái tên ta chỉ dám gọi trong mơ.
Hắn là đế vương. Còn ta chỉ là một cung nữ bên cạnh Hoàng hậu. Nếu không phải tạo hóa trêu ngươi, cả đời này ta sẽ không có giao điểm với hắn.
Chủ tử của ta, tức là Hoàng hậu, từ nhỏ đã mắc bệnh ngầm, không thể thị tẩm. Vì vậy mỗi lần Chu Thừa Vũ đến, Hoàng hậu đều đốt một nén hương, để ta thay nàng ta thị tẩm.
"Triều Triều, ngươi theo ta từ năm mười tuổi, cũng nên biết nữ tử hậu cung mất sủng sẽ có kết cục thế nào. Giúp ta sinh một đứa con được không?"
"Chỉ cần có con, địa vị của ta sẽ vững chắc. Đến lúc đó, ta sẽ cho ngươi thật nhiều tiền, rồi thả ngươi xuất cung."
Năm mười tuổi, cha mẹ ta qua đời trong một trận ôn dịch. Chính gia đình Tiêu Hoàng hậu đã bỏ tiền giúp ta hậu táng họ. Tiêu gia có ơn với ta, ta không thể từ chối, cũng không cách nào từ chối.
Loại hương đó vô cùng thần kỳ, mỗi khi đốt lên, Chu Thừa Vũ liền không phân biệt được gương mặt ta và Hoàng hậu. Hắn khi đó đang độ thanh xuân, thể lực kinh người, thường xuyên giày vò ta đến chết đi sống lại.
Ta hiểu rõ mình chỉ là kẻ thế thân, do đó trên giường, nếu có thể không mở miệng thì tuyệt đối không mở miệng. Chu Thừa Vũ đôi khi cũng bất mãn: "Sao vậy, là chê trẫm hầu hạ nàng không đủ thoải mái?"
Ta nào dám trả lời, chỉ biết lắc đầu. Chu Thừa Vũ liền áp sát tai ta, thấp giọng mê hoặc: "Đừng nhịn, trẫm thích nghe giọng của nàng..."
Ta biết hắn đang nói về Hoàng hậu. Kể từ khi ta thị tẩm, nơi Chu Thừa Vũ nán lại nhiều nhất chính là cung Khôn Ninh của Hoàng hậu. Chỉ có điều Hoàng hậu say mê Phật pháp, hầu hết thời gian hắn phê tấu chương đều do ta túc trực bên cạnh. Những năm đó Hoàng hậu được sủng ái bao nhiêu, đêm đêm ta lại vất vả bấy nhiêu.
Mãi đến khi ta mang thai, Chu Thừa Vũ mới dừng lại đôi chút. Nhưng hắn vẫn nghỉ lại cung Hoàng hậu mỗi ngày, hiếm khi ghé qua chỗ các phi tần khác. Để đề phòng bại lộ, dù không làm chuyện đó, Hoàng hậu vẫn để ta thay nàng ta vào ban đêm.
Ngày qua ngày. Ta hiểu rất rõ, một khi tiểu Hoàng tử ra đời, chính là lúc ta phải rời đi.
Nhưng hiện tại, đứa trẻ này lại tự mình tìm đến. Là Hoàng hậu đã nói cho nó biết sự thật, hay là... Ta không dám nghĩ tiếp nữa.
3
Sáng hôm sau vừa dậy, Chu Cảnh đã nháo đòi đi xem tiệm son phấn ta mở. Năm đó ta cầm tiền Hoàng hậu cho, chạy đến trấn nhỏ hẻo lánh này mở một tiệm son phấn. Buôn bán chẳng mấy phát đạt, chỉ đủ nuôi sống bản thân.
Chu Cảnh chưa từng tiếp xúc với những thứ đồ dùng của nữ nhi này, nhìn cái gì cũng thấy lạ lẫm. Buổi chiều ta lại dẫn nó ra chợ. Nhưng ta không ngờ lại gặp phải thiếu gia Tạ gia – Tạ Chi Lưu, kẻ trước kia từng muốn ép cưới ta.
Hắn thấy ta dắt theo một đứa trẻ, liền cà lơ phất phơ tiến lại gần: "Triều Triều, cô kiếm đâu ra đứa nhỏ này thế?"
Chu Cảnh nhận ra ý đồ xấu trong mắt tên đó, lập tức chắn trước mặt ta: "Có chuyện gì có thể nói với ta, ta là con trai nàng."
"Ha ha..." Tên thiếu gia Tạ gia cười lớn. "Lục Triều Triều, cô dẫu không muốn gả cho ta cũng không cần dùng đến cái cớ này chứ."
Hắn chống cằm quan sát Chu Cảnh: "Thằng nhóc trông cũng lanh lợi đấy. Nếu nhóc thuyết phục được nương nhóc gả cho ta, ta sẽ mua cả con phố này tặng cho nhóc, thấy sao?"
Chu Cảnh hừ lạnh một tiếng: "Ai thèm chứ, vả lại, chỉ bằng loại người như ngươi mà cũng muốn cưới mẫu thân ta?"
Tạ Chi Lưu thu lại nụ cười, có chút không phục: "Lục Triều Triều nhìn không trúng ta là vì cô ấy thấy ta không xứng, còn nhóc con như ngươi thì tính là cái gì?"
Chuyện của ta và tên Tạ Chi Lưu này nói một hai câu không hết được. Hai năm trước ta suýt chút nữa đã mắc bẫy của hắn, bị hắn ép cưới về nhà. May mà ta kịp thời phản ứng. Nhưng hắn vẫn chưa từ bỏ ý định, còn thường xuyên ghé thăm tiệm son phấn của ta. Nhưng điều đó không có nghĩa là ta sẽ trơ mắt nhìn hắn bắt nạt con trai ruột của mình.
"Tạ Chi Lưu!" Ta dùng giọng cảnh cáo gọi tên hắn một tiếng.
Tạ Chi Lưu ngẩn người, rồi lại cười cợt sáp lại gần: "Triều Triều, ta ở đây... Á!"
Lời chưa dứt, hắn đã bị Chu Cảnh – kẻ vốn đã ngứa mắt với hắn – đá cho một cú. Vị trí bị đá lại chính là chỗ yếu hại nhất của đàn ông. Cú này triệt để chọc giận Tạ Chi Lưu. Hắn ôm lấy chỗ đau, nghiến răng nghiến lợi nói:
"Lục Triều Triều, dẫu hôm nay cô có muốn bảo vệ nó thì cũng khó mà yên ổn rồi!”
Nói đoạn, mấy tên gia đinh phía sau hắn định xông lên bắt lấy Chu Cảnh. Ta cuống cuồng ôm lấy nó. Nếu nó xảy ra chuyện gì ở đây, Chu Thừa Vũ e là sẽ thảm sát cả trấn Phù Dung này mất.
Tuy nhiên, chưa đợi tay tên gia đinh chạm đến chúng ta, hai luồng ám khí mang theo hàn quang đã ngăn cách giữa hai bên. Ta theo bản năng nhìn về hướng ám khí bay tới. Chỉ thấy cách đó không xa đứng một nam tử áo đen.
Ta nhận ra hắn, là thị vệ thân cận của Chu Thừa Vũ. Hắn xuất hiện ở đây, có phải có nghĩa là... Chu Thừa Vũ cũng đã đến rồi?
4
"Chủ tử muốn gặp ngươi."
Đây là lời thị vệ của Chu Thừa Vũ nói với ta. Chủ tử của hắn là ai, không cần nói cũng biết. Ta dắt Chu Cảnh đi theo. Tại tửu lầu lớn nhất vùng, ta đã gặp Chu Thừa Vũ.
Nhiều năm không gặp, khí thế của kẻ bề trên trên người hắn càng thêm mạnh mẽ. Năm tháng không bào mòn đi những góc cạnh của hắn, trái lại còn tôi luyện thêm phần lạnh lùng và tôn quý ấy trở nên trầm mặc hơn. Chỉ cần đứng lặng ở đó, sự ồn ào xung quanh tự động biến thành phông nền. Ánh mắt quét qua vẫn mang theo cảm giác áp bức không dám nhìn thẳng, vừa quen thuộc vừa xa lạ.
"Phụ hoàng." Chu Cảnh buông tay ta ra, lao về phía Chu Thừa Vũ.
Ta theo bản năng định hành lễ: "Nô... dân nữ kiến quá Bệ hạ." Suýt chút nữa quên mất, ta đã không còn là cung nữ nữa rồi.
Chu Cảnh đi tới kéo ta dậy, giọng điệu có chút oán trách: "Mẫu thân, chúng ta đều là người một nhà, không cần khách sáo như vậy."
Ta sợ đến mức vội bịt miệng nó lại: "Thái tử nói hồ đồ gì vậy." Mẫu thân của nó có thể là bất kỳ phi tần nào trong cung, nhưng không thể là ta. Ta xuất thân hàn vi, cha mẹ mất sớm, ngoài việc kéo lụy nó ra thì không thể cho nó bất cứ thứ gì.
Ta vội vàng quỳ xuống: "Bệ hạ, Thái tử tuổi còn nhỏ, chắc là nghe tin đồn nhảm nhí nào đó nên mới lầm tưởng dân nữ là mẫu thân, kính xin Bệ hạ minh xét."
"Tin đồn?" Chu Thừa Vũ nhìn ta, giọng điệu có chút thâm trầm.
Chẳng phải là tin đồn sao. Chuyện ta làm kẻ thế thân ban đêm cho Hoàng hậu, ngoài ta và Hoàng hậu ra, không còn ai biết cả. Ta không dám nghĩ nếu Chu Thừa Vũ biết ta đã lừa hắn bao nhiêu năm, hắn sẽ đối xử với ta thế nào. Đằng nào cũng là chết, dứt khoát ngậm chặt miệng, cắn chết cũng không nói.
Một lát sau, Chu Thừa Vũ chậm rãi mở lời: "Ngươi đứng dậy trước đi."
Cứ... cứ thế mà cho ta đứng dậy sao?
Chu Thừa Vũ chuẩn bị cho chúng ta một bàn đầy thức ăn. Chu Cảnh vô cùng vui vẻ, vừa ăn vừa gắp thức ăn cho ta. "Trước kia ta và phụ hoàng cũng thường đi khắp nơi tìm kiếm mỹ vị, nếu mẫu thân về kinh thành, sau này có thể cùng chúng ta đi."
Ta bị lời nó nói làm cho kinh hãi đến mức quên cả nuốt, rồi bị thức ăn làm sặc. "Khụ khụ..."
Chu Cảnh vội bỏ đũa xuống vỗ lưng cho ta, rồi lại học theo giọng điệu người lớn: "Người xem người bao nhiêu tuổi rồi, sao còn không tự chăm sóc được mình, thật chẳng biết mấy năm qua người sống thế nào nữa."
Ta ôm lấy ngực, không nhịn được lén nhìn Chu Thừa Vũ. Phát hiện hắn suốt cả quá trình đều không động đũa, chỉ lặng lẽ quan sát ta và Chu Cảnh. Trong thoáng chốc, ta có một ảo giác, dường như chúng ta thật sự là một gia đình ba người.
Nhưng mộng rồi cũng có lúc tỉnh. Đợi Chu Cảnh ăn xong, ta liền đứng dậy cáo từ: "Tiệm son phấn của ta còn có việc phải xử lý, xin phép về trước."
"Mẫu thân..." Chu Cảnh nhìn ta bằng ánh mắt tội nghiệp.
Ta nhẫn tâm quay mặt đi: "Tiểu điện hạ đừng gọi ta như vậy nữa. Lúc nhỏ ta có chăm sóc người, nhưng mẫu thân của người là Hoàng hậu, không phải ta."
5
Sau khi ta rời đi, Chu Cảnh mới luyến tiếc thu hồi ánh mắt. Nó xoay sang trút giận lên người Chu Thừa Vũ.
"Phụ hoàng, người nói người ngàn dặm xa xôi chạy đến đây chỉ để mời nàng ăn một bữa cơm thôi sao? Người không thể nói với nàng thêm vài câu, hoặc bảo nàng cùng chúng ta về kinh thành à."
Chu Thừa Vũ không nói gì, chỉ ngẩn ngơ nhìn theo bóng dáng dần đi xa ngoài cửa sổ kia. Chu Cảnh thấy vậy, bất mãn lẩm bẩm: "Phụ hoàng người còn chẳng dũng cảm bằng con."
"Con không thấy nàng ấy không muốn về cùng chúng ta sao?" Chu Thừa Vũ mệt mỏi thu hồi ánh mắt. "Con chủ động dán lấy nàng, nàng chẳng phải cũng không cần con đó sao.”
Chu Cảnh tức đến giậm chân: "Phụ hoàng, người chẳng phải là quân vương sao, thiên hạ này đều là của người. Người bây giờ lập tức hạ một đạo thánh chỉ, bắt Lục Triều Triều cùng chúng ta về kinh."
Chu Thừa Vũ không biết nghĩ đến điều gì, đáy mắt xẹt qua một tia giễu cợt: "Con chẳng qua mới ngủ với nàng một đêm mà đã không rời xa nổi sao? Con đừng quên, chính tay nàng đã bỏ rơi con mà không quản đấy."
Chu Cảnh quay đầu hừ lạnh một tiếng: "Con biết nàng có nỗi khổ tâm riêng, vả lại hôm qua nàng đã đích thân nấu đồ cho con ăn rồi. Còn có vừa nãy, nàng vì không muốn kẻ xấu làm hại con mà dùng thân mình chắn trước mặt con, người nói xem nàng có yêu con không chứ."
Chu Thừa Vũ lộ vẻ cạn lời. Hắn cảm thấy mình hẳn là điên rồi mới đi tranh luận với một đứa trẻ sáu tuổi ở đây. Nhưng Chu Cảnh cứ nằng nặc đòi hắn viết thánh chỉ bắt Lục Triều Triều về kinh. Chu Thừa Vũ thở dài, con mình thì mình phải tự dạy thôi. Thế là hắn kiên nhẫn nói:
"Trước hết, nàng ấy là Lục Triều Triều, sau đó mới là mẫu thân của con. Không thể vì chúng ta muốn nàng về kinh thành mà c ư ỡ n g ép nàng. Nếu nàng về đó không vui, hoặc chịu tổn thương gì, con có bảo vệ nổi nàng không?"
"Chẳng phải còn có phụ hoàng sao?"
6
Trùng hợp làm sao, ta vừa đi ra chưa được bao xa thì đã gặp phải Tạ Chi Lưu.
Hẳn là hắn biết ta đang ăn cơm ở bên này, nên cố ý đuổi theo tới.
“Triều Triều, đứa trẻ kia không đơn giản.”
Ánh mắt ta khựng lại, hỏi ngược: “Sao ngươi biết được?”
Hắn lấy từ trong tay áo ra hai món ám khí khi trước cho ta xem.
“Ta đã hỏi tổ phụ ta, người kiến thức rộng rãi, ông nói thứ này là từ kinh thành mà tới.”
“Trong kinh thành, một đứa trẻ ra ngoài còn có thị vệ đi theo bên mình, trong nhà ắt phải có người làm quan lớn trong triều...”
Ta cắt ngang lời hắn, “Rốt cuộc ngươi muốn nói gì?”
Hắn kéo ta lại, vẻ quan tâm trên mặt trông không giống giả vờ.
“Tuy ta không biết vì sao nó lại gọi cô là mẫu thân, nhưng ta nghĩ, người từ kinh thành tới không phải hạng dân thường như chúng ta có thể trêu vào nổi.”
Hắn nói không sai.
Ta ở trấn Phù Dung đã sáu năm, chẳng khác gì những bá tánh nơi này.
Cho dù là Tạ Chi Lưu đứng trước mặt ta đây, gia cảnh cũng tốt hơn ta không biết bao nhiêu lần.
Chứ đừng nói đến Chu Thừa Vũ.
“Ngươi yên tâm, ta và bọn họ sẽ không gặp lại nữa đâu.”
“Vậy ta đưa cô về nhé?”
Tạ Chi Lưu lại đổi sang bộ dạng cợt nhả kia.
Ta từ chối hắn.
“Tạ Chi Lưu, đừng phí sức trên người ta nữa, giữa chúng ta không thể nào đâu.”
Ta đã sớm nghĩ kỹ rồi, đời này sẽ không lấy chồng.
Tạ Chi Lưu không biết ta từng sinh con, nếu biết, chắc chắn cũng sẽ không đối xử với ta như vậy.
“Triều Triều, cô còn chưa thử với ta, sao đã biết giữa chúng ta không thể nào chứ.
“Cả trấn Phù Dung này cũng không nhỏ, người có thể lọt vào mắt bổn thiếu gia chỉ có mình cô. Nếu cô không gả cho ta, vậy e là ta thật sự phải cô độc đến già mất.”
Tạ Chi Lưu nhìn ta đầy tội nghiệp, dường như muốn khơi gợi lòng thương của ta.
Những năm nay, chiêu số hắn dùng nhiều vô số kể.
Chỉ tiếc là, hắn tìm nhầm người rồi.
“Ngươi đừng có đổ cho ta, người muốn gả cho Tạ Chi Lưu ngươi nhiều lắm. Cho dù đàn ông trên khắp thiên hạ đều cô độc đến già, thì ngươi cũng sẽ không.”
Tạ Chi Lưu đột nhiên nắm lấy tay ta, đặt lên ngực hắn.
“Triều Triều, cô là đang nghi ngờ chân tâm của ta sao? Nhất định là vậy, cô đang muốn thử lòng ta đúng không?”
Có bệnh...
Lời ta còn chưa kịp nói ra, Tạ Chi Lưu đã buông ta ra, ôm chân nhảy dựng lên kêu oai oái.
Kẻ giẫm lên hắn, chính là Chu Cảnh.
Nó trừng mắt nhìn Tạ Chi Lưu.
“Còn dám chạm vào tay mẫu thân ta thử xem, lần sau ta sẽ không dễ dàng bỏ qua cho ngươi như thế đâu!”
Tạ Chi Lưu vốn định nói gì đó, cho đến khi ánh mắt hắn chạm phải Chu Thừa Vũ phía sau lưng ta, bỗng chốc câm bặt.
Trong khoảnh khắc ấy, ta chợt nhớ đến quãng thời gian gió tanh mưa máu trước khi Chu Thừa Vũ lên ngôi.
Thiên tử nổi giận, xác chết chất trăm vạn, máu chảy ngàn dặm.
Tạ Chi Lưu tuy phiền phức, nhưng rốt cuộc cũng chưa từng làm chuyện gì có lỗi với ta.
Ta liếc mắt ra hiệu cho hắn, “Chẳng phải ngươi nói Vượng Tài nhà ngươi sắp đẻ rồi sao, còn không mau về đi!”
Tạ Chi Lưu do dự một chút, vẫn còn muốn ghé lại gần.
Đúng lúc ấy, cổ tay ta bị người ta siết lấy.
Giọng Chu Thừa Vũ vang lên từ phía sau, “Không phải chủ ý của ai ngươi cũng có thể đánh.”
Chu Cảnh cũng làm mặt quỷ theo.
Ta nhìn về phía Chu Thừa Vũ, nhất thời sững người.
Đến khi hoàn hồn lại, người đã bị Chu Thừa Vũ kéo đi rất xa.
“Bệ...”
Ta muốn gọi hắn, nhưng hiện tại đang ở giữa con phố đông nghịt người qua lại.
Nếu tùy tiện để lộ thân phận của hắn, e là sẽ gặp nguy hiểm.
Vì thế, ta cứ như vậy bị hắn kéo thẳng về nhà.
Chờ đã, sao hắn biết nhà ta ở đâu?
7
Chu Cảnh thấy bộ dạng chúng ta như vậy, cứ che miệng cười trộm mãi.
Ta muốn rút tay mình ra khỏi tay Chu Thừa Vũ, thử một lần mà không thành.
“Bệ hạ, ta phải mở cửa.”
Lúc này Chu Thừa Vũ mới buông tay.
Chỉ là một lớn một nhỏ ngồi trong nhà ta, rõ ràng chẳng có ý định rời đi.
Ta chỉ đành kéo Chu Cảnh lại hỏi: “Tiểu điện hạ không phải muốn về kinh thành sao?”
Chu Cảnh ghé sát tai ta, thần thần bí bí nói: “Phụ hoàng nghe nói người sắp gả cho Tạ Chi Lưu, nên mới vội vàng đuổi tới đó.”
“Ta khi nào nói muốn gả cho Tạ Chi Lưu chứ?”
“Mẫu thân có phải ngốc không vậy, ta mà không nói thế, phụ hoàng có thể ở lại sao. Vì tìm người, người ấy gần như sắp lật tung cả thiên hạ lên rồi, kết quả là tìm được rồi lại chẳng có hành động gì.”
Chu Thừa Vũ đang tìm ta ư?
Lẽ nào hắn đã sớm biết, Chu Cảnh là do ta sinh ra?
“Tóm lại, nơi nào có mẫu thân, nơi đó chính là nhà của ta.”
Chu Cảnh ôm lấy ta, không chịu buông tay.
“Mẫu thân, ta đói.”
“Con chẳng phải mới ăn cơm xong chưa bao lâu sao.”
Chu Cảnh trợn mắt nhìn ta, “Bảo sao mẫu thân ngốc.”
Ý nó là... Chu Thừa Vũ đói rồi?
May mà trong nhà vẫn còn đồ ăn, sau một hồi bận bịu, ta làm được ba món một canh.
Chu Cảnh đã kéo Chu Thừa Vũ ngồi vào bàn từ sớm.
Ta múc cho mỗi người bọn họ một bát canh xong mới nói:
“Không thể sánh bằng trong cung, Bệ hạ tạm dùng vậy.”
Chu Thừa Vũ mặt không cảm xúc nhận lấy, “Đa tạ.”
Đa tạ?
Ta có chút muốn cười.
Đúng vậy, giữa ta và Chu Thừa Vũ, ngoài những đêm triền miên phóng túng kia ra, thì chỉ còn lại sự xa lạ ngăn cách bởi quân thần tôn ti, đến ánh mắt cũng chẳng dám nán lại thêm nửa phần.
Thân phận khác biệt như mây với bùn, vốn dĩ nên rạch ròi như vậy mới phải.
Ăn xong, trời cũng dần tối xuống.
Ta do dự hỏi: “Các người không về khách điếm sao?”
Chu Cảnh nằm bò trên giường ta, thân hình nhỏ bé lăn qua lăn lại bên trên.
“Chăn của mẫu thân thơm quá, ta muốn ngủ với mẫu thân.”
Chu Thừa Vũ cũng hiếm khi mở miệng: “Chỗ nàng chẳng phải có hai gian phòng sao.”
Ta triệt để hết cách rồi.
Một lớn một nhỏ đều là nhân vật mà ta không đắc tội nổi, muốn ngủ thì cứ ngủ vậy.
Chỉ là tối nay Chu Cảnh có chút quấn người, vẻ mặt đầy hưng phấn nhảy nhót trong chăn.
“Mẫu thân, ta rất thích nơi này. Nếu người không muốn theo chúng ta trở về, vậy sau này khi ta có thời gian, ta sẽ đến đây thăm người, được không?”
Ta không biết vì sao Chu Cảnh lại thay đổi chủ ý nhanh như vậy.
Nhưng hoàng cung kia, đời này ta không muốn trở về nữa.
Nhớ lại mấy năm ấy, ta chưa từng có nổi một ngày ngủ yên giấc.
Trong cung quy củ nghiêm ngặt, nhất là hạng nô tài như chúng ta, chỉ cần đi sai một bước là muôn kiếp không thể quay đầu.
Khó khăn lắm mới thoát ra được, làm một bá tánh bình thường, sống cả đời bình đạm chẳng phải rất tốt sao.
Ta đưa tay vuốt vuốt hàng mày khóe mắt của Chu Cảnh, gật đầu.
“Được.”
Đứa trẻ này cứ một tiếng mẫu thân, hai tiếng mẫu thân gọi ta, nếu ta cứ mãi phủ nhận, có lẽ nó cũng sẽ buồn lòng.
Quả nhiên, được ta đồng ý rồi, Chu Cảnh giống như được cổ vũ.
Nó ghé sát lại, thật nhanh hôn lên má ta một cái.
Sau đó lại xấu hổ chui tọt vào trong chăn.
Ta bị một chuỗi động tác ấy của nó chọc cười.
Bèn duỗi tay ra, nhẹ nhàng ôm nó vào lòng.
Chẳng bao lâu, người trong lòng ta đã ngủ mất.
Ta nhắm mắt lại, từ thân đến tâm đều cảm thấy thỏa mãn vô cùng.
Khi ấy lúc ta rời đi, nó còn chưa đầy tháng.
Suốt sáu năm nay, chưa có ngày nào ta không nhớ đến nó.
Mỗi lần nghe được tin tức liên quan đến nó, ta đều ghi chép lại thật cẩn thận.
Vừa tưởng tượng dáng vẻ của nó, vừa sợ rằng nó sẽ lớn lên giống ta.
Cũng may, nó vẫn giống Chu Thừa Vũ nhiều hơn.
8
Nửa đêm, lúc đang ngủ mơ mơ màng màng, ta cảm thấy cơ thể mình dường như bỗng chốc lơ lửng.
Ta giật mình mở mắt, phát hiện mình bị người ta bế lên.
Trong nhà chỉ có ba người chúng ta, người đang ôm ta là ai, không cần nói cũng biết.
“Ngươi, ngươi muốn làm gì?”
Ta sợ đến mức giọng nói cũng run lên, tay theo bản năng túm chặt lấy cổ áo Chu Thừa Vũ.
Dẫu là trong bóng tối, ta vẫn cảm nhận được ánh mắt kia, rõ ràng đến mức không thể xem nhẹ.
“Sang chỗ ta ngủ.”
Chu Thừa Vũ nói ngắn gọn.
Ta nghĩ cũng không nghĩ, lập tức đáp: “Không, không được.”
Ta đã không còn bán mạng cho hoàng gia bọn họ nữa, vậy thì việc làm thế thân, đương nhiên cũng không làm nữa.
“Ngươi thả ta xuống!”
Thế nhưng Chu Thừa Vũ ôm ta, bước chân không hề dừng lại dù chỉ một chút.
“Sao nào, trước kia ngủ được, bây giờ lại không được?”
Hắn nói cái thứ lời hỗn trướng gì vậy?
Ta đã xuất cung rồi, hắn cho dù là Hoàng đế, cũng không thể cưỡng ép dân nữ nhà lành.
“Chu Thừa Vũ, ngươi khốn kiếp!”
“Không tệ, lá gan lớn hơn không ít, đến cả ta mà cũng dám mắng rồi.”
Ta bị Chu Thừa Vũ ném lên giường.
Nói thật, đây vẫn là lần đầu tiên ta gọi thẳng tên hắn như vậy.
Cũng là lần đầu tiên, dùng thân phận của chính ta, đứng gần hắn đến thế này.
Mượn ánh trăng, ta nhìn nam nhân đang chống người phía trên mình, nơi trái tim đột nhiên dâng lên một trận chua xót.
Trước kia, ta cũng thường lén nhìn hắn.
Chu Thừa Vũ có một gương mặt sinh ra đã nên ngồi ở vị trí kia.
Xương mày sắc bén, đồng tử màu sẫm, ngày thường lúc rũ mắt xuống lạnh lẽo như phủ một tầng sương giá.
Nhưng ta lại cố tình từng thấy dáng vẻ hắn gỡ bỏ hết thảy lạnh lùng.
Trong những đêm không một ai hay biết ấy, tầng sương giá nơi đáy mắt hắn mới tan đi.
Biến thành dục vọng chiếm hữu nóng bỏng cùng sự cố chấp gần như điên cuồng, đến cả đuôi mày cũng nhuốm đầy ham muốn không sao kiềm chế nổi.
Gương mặt khiến thiên hạ đều kính sợ ấy, mỗi khi ghé sát lại, bóng hàng mi rơi xuống lòng ta, tuấn mỹ đến nghẹt thở.
“Chu Thừa Vũ, có thể đừng ép ta nữa không?”
Giọng ta rất khẽ, hệt như trọng lượng của lời ta nói vậy, nhỏ bé đến không đáng kể.
Bên tai vang lên một tiếng thở dài bất lực.
Rất lâu sau, Chu Thừa Vũ nằm xuống bên cạnh ta.
Hắn nói: “Yên tâm, chỉ ngủ thôi, không làm gì khác.”
Thế nhưng ta sao mà ngủ nổi.
Trong lòng chất đầy một đống nghi hoặc.
Chu Thừa Vũ không nói, Chu Cảnh cũng không nói.
Ta dứt khoát xoay người lại, đối mặt với Chu Thừa Vũ.
“Ngươi biết từ khi nào?”
Chu Thừa Vũ cong môi lên, cố ý treo ta.
“Muốn biết đáp án sao? Được, ta không ép ngươi, ngươi có thể tự chọn, có muốn nghe hay không.”
Quả nhiên!
Ta tức đến mức xoay người một cái, quay lưng về phía hắn.
