Nếu Em Còn Ở Đây
3
“…”
“Tôi nói mấy lời này chỉ để cô hiểu, tôi chọn giúp cô không phải vì có suy nghĩ gì đen tối.”
“Chỉ đơn giản là… tôi không muốn một người quá giống người tôi yêu phải chịu khó xử thôi.”
“…”
“Nếu thật sự xem cô là người thay thế, thì đó là bất kính với người trong lòng tôi, cũng là bất kính với chính cô.”
Trong lúc trò chuyện, điếu thuốc đã gần cháy hết.
Kỷ Diên dập đầu thuốc, chờ tàn lửa cuối cùng hóa thành tro, làn khói mỏng bay lên quấn lấy ánh mắt anh:
“Vậy nên, tôi không cần cô phải cảm ơn gì cả.”
Tôi hiểu rồi.
Tôi gật đầu, nhưng vì muốn đi nhờ xe nên vẫn kiên trì hỏi:
“…Được thôi, vậy tôi không cảm ơn anh. Nhưng mà giờ tôi có thể lên xe chưa?”
Kỷ Diên: “?”
10
Thật ra, anh cũng không tệ lắm.
Cảm giác sau năm năm không gặp, anh đi tu luyện ở đâu đó rồi, nhân phẩm lên được vài cấp.
Nói chung, tôi được lên chiếc Maybach ấy, nói với bác tài địa chỉ — một khu chung cư rất tồi tàn.
Ngay gần nghĩa trang, phong thủy thì xấu, nhà lại cũ kỹ.
Nhưng căn một phòng ngủ đó chỉ tốn 300.000, là tôi mua trước khi chết, còn chưa trả xong khoản vay, không biết giờ có bị siết nợ chưa.
Tôi tưởng bác tài phải tra GPS, ai ngờ ông ta nhìn tôi qua gương chiếu hậu, bật cười:
“Trùng hợp ghê, cô lại sống cùng khu với tổng giám đốc Kỷ bọn tôi đấy.”
Tôi: “?”
Anh ta còn đến trước mộ tôi khoe giàu, sao lại sống ở cái khu chung cư nát này?
Tôi bỗng có cảm giác ai đó đang diễn trò trong chính sân nhà mình, muốn bật cười:
“Tổng giám đốc Kỷ không phải người giàu à?”
“Đúng thế.” Bác tài liếc nhìn Kỷ Diên, thấy anh đeo tai nghe trùm đầu, chắc là không nghe được.
Ông ta hạ giọng:
“Nhưng căn hộ đó không phải của tổng giám đốc Kỷ. Là di vật của người anh ấy yêu.”
Tôi: “Hả?”
Chân thành đúng là vũ khí diệt sát.
Rõ ràng tôi với thằng cha Kỷ Diên đó từng nước với lửa, nhưng nghe đến đây, bao nhiêu thù hằn trong lòng tôi bay sạch. Chỉ muốn tự tát cho mình hai cái.
M* nó, tôi còn dám châm chọc anh ta — tôi đúng là đồ cặn bã.
Đến cổng sắt khu chung cư, tôi và Kỷ Diên cùng lúc bước xuống xe. Anh ta đi trước, hất mày lên, giọng chẳng mấy thân thiện:
“Cô còn ở đây?”
Tôi: “?”
Gì đấy, tôi tồn tại có cần lén lút vậy không?
Tôi khẽ đáp:
“Tiện đường thôi.”
Khi Kỷ Diên đi vào cầu thang, anh quay đầu lại:
“Tiện đường?”
Tôi ngại ngùng gãi đầu:
“Ừm… tiện đường thật.”
Cho đến khi anh đi qua dãy hành lang tôi từng lên xuống mỗi ngày —
Những bức vẽ nguệch ngoạc của bọn trẻ, tờ quảng cáo bị bóc rồi vẫn dán lại, và bảng thông báo chẳng ai buồn đọc.
Đến trước cửa căn hộ một phòng ngủ, anh rút chìa khóa ra mở cửa thành thạo. Lúc đó, Kỷ Diên liếc tôi một cái, như thể muốn nói: tiện đường đến tận nhà luôn đấy hả?
Không hiểu sao, tôi bỏ chạy.
Tôi ngồi xổm bên vệ đường, nhìn dòng xe qua lại như nước, đèn đỏ rồi đèn xanh cứ thay nhau.
Tôi cố sắp xếp lại suy nghĩ:
Dữ kiện đã biết: căn hộ Kỷ Diên đến là di vật của người anh ấy yêu; đồng thời, căn hộ đó là tôi mua trước khi chết.
Suy ra: người anh ấy yêu = tôi?
Thật ư? Cái tên tôi từng tức muốn chết lại thích tôi?
Thôi thà tin mình là Tần Thủy Hoàng còn dễ tin hơn.
Tôi chống cằm, ngồi trên cục bê tông ven đường, cosplay “Người Suy Tư”.
Cho đến khi bụng tôi réo lên một bản nhạc trống trận, tôi mới sực nhớ ra và mở app đặt đồ ăn.
…Và tôi hoảng rồi.
Tôi phát hiện thẻ ngân hàng và tất cả tài khoản thanh toán khác của tôi đều… bằng 0.
Tôi: “…”
Thật đấy.
Còn nghĩ gì đến yêu với đương? Tình yêu có giúp tôi no không?
Tôi add lại mấy người bạn cũ trên WeChat, nhắn:
【Tôi là Dịch Bắc Chi. Tôi sống lại rồi. Chuyển cho tôi 500 để ăn cơm.】
Đối phương không đáp.
Tôi gửi lần nữa thì thấy cái dấu chấm than đỏ rực hiện lên, sáng chói như giễu cợt tôi.
Tôi: “…”
Có lẽ do tôi cố gắng chưa đủ, nên mới tuyệt vọng như vậy. Nếu tôi cố thêm chút nữa, có lẽ sẽ… càng tuyệt vọng hơn.
Tôi không biết trong năm năm tôi chết đi, rốt cuộc thế giới đã thay đổi thế nào.
Trước kia, với tấm bằng đại học hạng hai, tôi vẫn có thể kiếm được tầm năm sáu nghìn một tháng.
Còn bây giờ, chỉ còn mấy chỗ tuyển sale không lương cứng, chỉ tính hoa hồng mới chịu nhìn đến hồ sơ của tôi.
Một chị HR còn hỏi tôi:
“Cô có thể làm bao nhiêu ca một ngày?”
Tôi mù mờ nhưng vẫn trả lời rất chân thành:
“Tôi làm tối đa… được một ca một ngày.”
Chị HR gửi lại cho tôi một icon “?” rồi rút luôn offer.
11
Tôi nghèo lắm, nghèo đến mức muốn đi cướp… ăn mày.
Một ông ăn mày ở phố đi bộ cầm chiếc bát inox sứt miệng, bên trong dán hai mã QR.
“Chị gái ơi, làm ơn làm phước giúp em chút đi.”
——Đùa chút thôi, ông vẫn còn nhân tính đấy.
Tôi nhìn gương mặt gầy gò vàng vọt của ông ta, thấy thương, liền gật đầu:
“Được.”
Ngay lập tức, tôi cầm lấy cái bát giúp ông, rồi cùng ông ngồi xổm ở góc phố.
Ăn mày: “???”
Mặt trời lặn, không kiếm nổi đồng nào. Thành tích còn tệ hơn lúc ông ta xin một mình, tức đến mức ông báo công an.
…
Ở đồn cảnh sát, tôi ngoan ngoãn phối hợp ghi lời khai. Nhưng xét theo lời của ông ăn mày và hình ảnh camera, ai nấy đều thấy tôi như bị dở hơi, khuyên tôi nên gọi người thân tới đón.
Tôi do dự rất lâu.
Cuối cùng vẫn gọi cho Kỷ Diên:
“Alo.”
Bên kia không nói gì, chỉ nghe thấy tiếng thở gấp gáp.
Và tiếng dép lê bước vội trên sàn gỗ.
“Tôi nghe thấy không, Kỷ Diên?” tôi hỏi.
Ngay khi tôi định tắt máy vì tưởng tín hiệu yếu, thì bên kia vang lên một giọng đàn ông trung niên, đầy phấn khởi:
“Nghe thấy rồi.”
“Chúc mừng anh, tổng giám đốc Kỷ. Anh không ngủ mớ, cũng không bị ảo thính.”
Giọng Kỷ Diên run lên, anh cố nói ngắn nhất có thể để không lộ ra bản thân đang run:
“…Ừ, nghe thấy.”
Gọi cho kẻ tôi từng ghét cay ghét đắng để cầu cứu, thật sự có chút khó chịu.
Tôi nhỏ giọng:
“Anh có thể đến đồn cảnh sát đón tôi không?”
12
Trước cổng đồn cảnh sát.
Kỷ Diên được một cảnh sát dẫn ra, bước dài vài bước đến trước mặt tôi, xách tôi lên, mở cửa xe rồi nhét vào trong.
Tôi từng nghĩ, nếu Kỷ Diên yêu tôi thật, thì ngày gặp lại chắc chắn sẽ là màn ôm nhau khóc sướt mướt.
Không ngờ, tiễn cảnh sát đi xong, Kỷ Diên quay sang thẩm vấn tôi:
“Nói đi, Dịch Bắc Chi.”
“Nói gì cơ?”
Tôi giả ngu.
“Nói xem cô trở thành cô Trần kia từ bao giờ.”
Bị vạch trần rồi, tôi như quả bóng xì hơi, không giấu giếm nữa, kể hết mọi chuyện.
Kể xong, vẻ mặt Kỷ Diên càng lạnh:
“Rõ ràng có thể giải thích, vậy mà cô cứ phải làm ra cái bộ dạng này mới chịu gọi cho tôi?”
Tôi: “…”
Lúc không khí trở nên ngượng ngập, con người ta thường tìm chuyện để nói.
Mắt tôi đảo qua đảo lại, vô tình chạm phải ánh mắt Kỷ Diên, miệng đã bật lên trước cả não:
“Giờ anh giàu rồi mà vẫn tự lái xe à?”
Kỷ Diên liếc tôi một cái, thờ ơ buông hai chữ:
“Chưa hết.”
“Tôi còn tự ăn, tự ngủ, tự đi vệ sinh.”
Anh chặn họng tôi không chừa đường sống, tôi đành ngượng ngùng đổi chủ đề:
“À đúng rồi, sao anh không mua Porsche Cayenne? Tôi đọc truyện thấy tổng tài toàn lái Cayenne mà.”
Thì ra, đến mức cạn lời người ta cũng có thể bật cười.
Kỷ Diên bật cười thành tiếng, ngực khẽ rung rồi trở lại bình tĩnh:
“Thật ra… đây chính là Cayenne.”
Tôi cười gượng hai tiếng:
“Chả trách Cayenne lúc nào cũng được miêu tả là 'màu đen trầm lặng', quả thật rất… trầm lặng, nhìn chẳng nhận ra gì luôn.”
Hai giây sau, tôi hé môi định nói tiếp, thì bị giọng Kỷ Diên cắt ngang — trầm ổn và bất ngờ:
“Dịch Bắc Chi.”
