Nếu Em Còn Ở Đây

5



Tôi nổi chìm trong nước, gần như sắp chết đuối, cho đến khi nghe ông ta nói:

“Tôi nghe nói… con gái tôi có một căn nhà.”

 

À.

 

Thì ra là vì căn nhà.

 

Bàn tay vô hình buông ra, tôi ngoi lên khỏi mặt nước, há miệng thở gấp.

 

Tôi biết căn nhà đó — một căn hộ nhỏ một phòng ngủ, ở nơi hẻo lánh, nhưng là do Dịch Bắc Chi tự vẽ bản thiết kế, tự giám sát thi công.

 

Cô ấy bận rộn suốt, còn gửi tin khoe với tôi:

【Kỷ Diên, em có nhà rồi nè.】

 

3

 

Ngày hỏa táng, ông chú kia không đến đúng giờ, nhưng vừa đến đã lớn tiếng mắng mỏ, than trách:

 

“Nợ còn chưa trả xong, ở cái chỗ quái quỷ thế này, cái nhà này bán cũng chẳng được mấy đồng!”

 

Tôi ôm chặt bình tro cốt, như đang che tai cho Dịch Bắc Chi.

 

Ông ta da đen nhẻm, học được lắm lời chửi tục chợ búa, nói rất khó nghe:

 

“Đồ vô dụng.”

 

“Con mắt kiểu gì thế không biết. Ba mươi vạn đó giữ lại mua nhà gần trường thì tốt bao nhiêu, lại nhất quyết chọn khu gần nghĩa trang. Nhỡ gặp ma thì ai dám ở!”

 

Tôi siết chặt tay ôm bình tro, gân xanh nổi đầy mu bàn tay.

 

Bình tro đã được đặt lại ngay ngắn.

 

Tôi xắn tay áo lên, giữ chặt tay ông ta, bẻ quặt ra sau, ép sát vào lưng:

“Biết nói tiếng người không?”

 

Rồi đấm vào mặt ông ta.

 

“Biết chưa?”

 

Lại một cú nữa.

 

“Biết chưa?”

 

“…”

 

Ông ta bị đánh đến tím bầm mặt mũi.

 

Mọi người xung quanh vội vàng can ngăn, đến khi cảnh sát đến mới kéo hai bên ra, dìu ông ta đi sơ cứu.

 

Lúc rời đi, ông ta còn la lên rằng mình là cha của Dịch Bắc Chi, mắng cô hai câu thì sao.

 

Cảnh sát quay sang hỏi tôi là gì của Dịch Bắc Chi.

 

Tôi nói:

“Xin lỗi.”

 

“Tôi cũng không biết mình là gì của cô ấy nữa.”

 

 

Nhưng sau cùng, ông ta vẫn hòa giải với tôi.

 

Bởi vì — tôi bỏ tiền ra mua căn nhà mà ông ta chê không ai dám ở ấy.

 

4

 

Sống trong căn nhà đó, tôi lúc nào cũng mong lời ông ta là thật — rằng trên đời thật sự có ma.

 

Nhưng dù có đi chăng nữa, tôi vẫn không sao giữ được cô ấy lại.

 

Mỗi lần gặp Dịch Bắc Chi, cô ấy bảo đói, muốn ăn bánh kem, tôi liền chạy xuống lầu mua mang lên.

 

Nhưng ngay lúc tôi đặt bánh trước mặt cô ấy,

 

Cô ấy đã — hóa thành bụi mờ, tan biến trong không khí.

 

Tôi luôn đến trễ một bước.

 

Sau này tôi phát hiện ra bí mật của cô ấy — chỉ cần tôi không chạm vào, không nói chuyện với cô, cô có thể ở lại lâu hơn một chút.

 

“Tiếc là em không thấy được.”

 

“(Anh…”

 

Người ta nói tôi bị bệnh.

 

Tôi không bị.

 

Có người bảo:

“Dịch Bắc Chi chết rồi mà.”

 

Tôi khịt mũi khinh bỉ:

 

Đồ ngu.

 

Cô ấy vẫn còn sống.

 

Chẳng qua tụi ngu mấy người không thấy được thôi.

 

5

 

Năm thứ tư sau khi Dịch Bắc Chi qua đời, tôi bị cưỡng chế đưa đến phòng khám tâm lý, bác sĩ nói:

“Là triệu chứng điển hình của bệnh tâm thần phân liệt.”

 

Bác sĩ kê thuốc điều trị thần kinh.

 

Đến tháng thứ ba uống thuốc, tôi dần tỉnh táo, nhận thức được một cách rõ ràng: Dịch Bắc Chi — đã chết rồi.

 

 

Đến tiết Thanh Minh năm thứ năm, tôi lần đầu tiên đi tảo mộ cho cô ấy.

 

Sau đó, tôi nghe thấy giọng quen thuộc ấy:

 

“Anh không sợ tôi kéo anh theo à?”

 

Mắt tôi cay xè, nếu không nhờ đeo kính che đi, tôi đã bật khóc ngay trước mặt cô ấy rồi.

 

Tôi rất muốn nói:

 

Vậy thì kéo anh đi đi, Dịch Bắc Chi.

 

Anh không muốn sống tỉnh táo trong một thế giới không có em nữa.

 

— Hết.

💖 Góc tâm sự mỏng của bạn beta ~ 💖

Chào mọi người!

Beta truyện này, mình không thu phí, không VIP, cũng chẳng khóa chương. Những gì mình “đổi” chỉ là thời gian, đôi mắt nhức mỏi và vài sợi tóc bạc sớm… để mỗi câu chữ bạn đọc đều tròn trịa và đầy tâm tình.

Nếu bạn thấy truyện đọc ổn, khiến bạn mỉm cười hay thoải mái một chút thôi, thì hãy tặng mình một cái like, một lời bình, hoặc… một ly trà sữa để bé ún cho có sức beta là vui rồi hihi ~ 💛

🥺 Nếu bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi beta truyện thôi chứ chưa làm giàu được từ truyện đâu huhu (ᵕ̣̣̣̣̣̣﹏ᵕ̣̣̣̣̣̣)

EM KHÔNG PHẢI LÀ MEO ĐÂU Ạ!

📌 Tài khoản donate của bé đây ạ:

0372656360

💗 MB bank

Nguyễn Văn Hà

🥺 “Ủng hộ bé nhaaaaaaaaa!!!!~~” 🥺

🥰5k — đủ làm bé vui líu ríu cả buổi trời

🥰 20k — bé cảm động tới mức muốn ôm điện thoại, rồi có khi hứng lên làm luôn bộ truyện mới

🥰50k — tốc độ ra chương của bé sẽ nhanh như mèo thấy hạt🐱💨

🥰 Không ủng hộ — cũng chẳng sao hết! Chỉ cần bạn đừng đọc rồi lặng lẽ biến mất. Một cái tim hay 1 cái cmt thui cũng đủ làm bé ấm lòng cả ngày ~

---

Cảm ơn bạn vì đã đọc đến tận đây.

Và cảm ơn bạn vì đã thương bé, dù chỉ một chút thôi~~

💖 một bé Beta, người chắp vá câu chữ bằng cả trái tim, sống bằng niềm yêu thương của mọi người 💖

Chương trước Chương tiếp
Loading...